Wednesday, 16 November 2011

Một người thường

by Chế Lan Viên


Người nông dân ấy đã bốc mộ cho hàng trăm trhương binh
Xác anh em và xác con mình
Xác anh em và xác con mình
Anh xếp trên giường nhà anh như họ còn nằm ngủ
Vợ,dâu anh thì sợ
Nhưng anh vẫn làm nhiệm vụ.
Việc ấy không để lại hào quang trên tay
Ánh sáng gì trong mắt
Hay huân chương trên tường.
Có khi bản thân anh cũng muốn quên cuộc đời chật vật
Còn ta à!Thì bận vì dạ hội,liên hoan...
Tình ca,hội thảo...
Bao nhiêu điều láo nháo chúng ta quên
Quên rằng giờ chiến thắng mười năm
Anh ta vẫn khổ
Con vào trường không có chỗ
Đến bệnh viện không tiền
Ra đường không ai nhớ
Về làng người ta quên.

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean