Wednesday, 9 November 2011

Sương Mờ

by Xuân Diệu


Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,
Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đaụ



Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa,
Sương mông lung như giữa khoảng giang hà.
Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa,
Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào rạ



Sương lan mờ, cây gần cũng như xa;
Sương lan bay, ngày đứng cũng như tà.
Những sao cũ chưa sáng bừng trở lại,
Trong đêm tăm đi mãi biết nngừng đâu ?
Buồm giữa bạc biết phương mô trở lái,
Tình xa xôi không ai vẽ nên màụ
Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,
Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đaụ..

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean