Wednesday, 9 November 2011

Tặng thơ

by Xuân Diệu


Đây dây thơ e ấp đã lâu rồi
Chìm trong cỏ một vườn hoa bỏ vắng
Lòng tôi đó, một vườn hoa cháy nắng,
Xin lòng người mở cửa ngó lòng tôi.

Từ ngàn xưa, người ta héo than ôi!
Vì mang phải những sắc lòng tươi quá.
Tôi không biết, không biết gì nữa cả,
Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi.

Hãy để yên tôi dệt thắm tên người,
Ai lí luận với ân tình cho đáng!
Trời reo nắng thì chim reo tiếng sáng!
Xuân có hồng thì tôi có tình tôi.

Tiếc nhau chi, mai mốt đã xa rồi;
Xa là chết, hãy tặng tình lúc sống.
Chớ chia rẽ - dễ gì ta gặp mộng!
Những dòng đời muôn kiếp đã chia trôi.

Chính hôm nay gió dại tới trên đồi
Cây không hẹn để ngày mai sẽ mát;
Trời đã thắm lẽ đâu vườn cứ nhạt?
Đắn đo gì cho lỡ mộng song đôi!

Tôi gửi lòng tôi, tôi gửi hồn tôi
Không giấu giếm, như một con đường thẳng.
Lá hơi úa và mùa hoa hơi đắng,
ấy dây thơ tôi đã rứt vì người.

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean