Friday, 11 November 2011

Tình mai sau

by Xuân Diệu


Ngày thuở ấy, lâu rồi đã chết,
Tháng nǎm qua chôn lấp mộ hoang tàn,
Hoà với đất, mình tôi thôi đã hết,
- Nhưng hương hồn còn luyến ở không gian.

Đi sao được khi mặt trời vẫn nở
Bỏ sao đang những mái ngói yên buồn
Đường rất lặng, với hàng cây hay nhớ,
Xa sao đành mắt đẹp của hoàng hôn!

Tay ân ái như những làn thân thể
Đã ôm đời vào ngực để mơn ru...
Thu biếc tỏ, hè nâu thơm vị quế,
Xuân như đàn, đông cũng quyện đường tơ.

Khi còn sống tôi vẫn hằng tan nát
Mỗi phen đau, lòng vỡ lại tràn rơi;
Tình rải khắp. Huống là khi đã thác.
Sao không tan lưu chuyển giữa vòng đời?

Tôi vẫn có hồn tôi trong gió ấy,
Vì xưa kia ngồi nghỉ dưới trǎng sao
Từng mảnh biếc hồn tôi trǎng đã lấy
Gió đem luôn đi tận tháng nǎm nào

Lòng tôi đã thẩn thơ cùng bãi vắng
Thì muôn sau bãi vắng nhắc lòng tôi
Từ thế kỉ mờ chân trên cát trắng,
Như sóng lên còn gợi ngực bồi hồi.

Cổ tôi đó lúc chim ngàn vọng hát:
Mộng tôi còn khi trời biếc lên sao (1)
Suối thương nhớ thầm qua trong bóng mát,
Trái tim chiều than thở giữa lau cao.

Người thi sĩ đã vào làng mây khói
Không ở đâu và ở khắp mọi nơi
Như tiếng vọng trong sương xa dắng dỏi.
Máu vu vơ thơ giữa trái tim đời

Chiều mai mốt trong tương lai thân mến
Một nàng tơ dạo bước dưới hàng cây,
Hơi gió thở như ngực người yêu đến
Bướm đâu bay xinh cả buổi chiều này...

Gió rên rỉ như lời ai thuở trước;
Trời nhung mơn như lòng ấy xưa yêu,
Không khí thì êm-đêm sương khẽ bước
Xưa tìm ai mơn trớn cũng như chiều...

Tình tự quá, thiêng liêng êm ái quá...
Thơ ở đâu thong thả xuống đường mưa...
Những hoa quí toả hương vương giả...
Mây đa tình như thi sĩ đời xưa...

Môi hé nở, nàng tơ tay vịn lá
Bước xinh xinh đứng lại, mắt dâng đầy ...
Vòng sẽ khép, chiều ôm thân óng ả.
Gió qua người làm động má thơ ngây...

Rằng: "Tiếng ai?- người thơ ở đâu đây?"

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean