by Nguyễn Nhật Ánh
Có những lúc
Tôi ngỡ ngàng
Tự hỏi
Tại vì sao
Tôi lại yêu em
Khi mặt trời
Sắp lẫn vào đêm
Không gì cả
Sao lòng tôi
Lại nhớ
Chiếc lá rơi
Trong chiều nổi gió
Tôi nhặt lên
Mà chẳng để làm gì
Và chiều nào sững bước
Giữa chân đi
Lòng không hiểu
Vì sao mình đứng lại
Ngậm trên môi
Một nhành cỏ dại
Chợt hiểu rằng
Tôi đã khác tôi xưa
Trong nỗi buồn vô cớ
Lúc trời mưa
Trong mơ mộng
Khi hiên ngoài nhạt nắng
Tôi chợt biết
Có một ngày
Đã đến
Tuesday, 22 November 2011
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Thân tặng bạn Hồng Thu - Bài thơ viết lại từ cảm xúc rất gần gũi thân thương khi đọc bài viết "Bó mùi già" đăng trên blog Bốn mắ...
-
“Tôi khẳng định toàn bộ số cây trong khuôn viên nhà mình không phải là gỗ sưa như dư luận đồn thổi mà là cây hương vườn” - con trai Bí thư...
-
Hà Nội đang vào mùa hoa Bằng lăng nở. Rất nhiều người yêu Bằng lăng và cũng không ít những kỷ niệm xưa cũ tràn về mỗi khi Bằng lăng nở tím n...
-
Vì quá bận, hôm nay tôi mới có thời gian viết tiếp về tác giả bài thơ "Bông hoa đẹp nhất" mà tôi đã đăng hôm nọ. Tôi có một ngư...
-
Nguồn ảnh: Internet Anh hãy là em trong một thoáng bâng khuâng Để hiểu được t ấm lòng con ...
-
by Hàn Mặc Tử Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút; Mỗi lời thơ đều dính não cân ta . Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt, Như mê man chết điếng...
-
Trong khi dự án Tượng đài Mẹ VN anh hùng được “tái khởi động” với số vốn, từ tiền thuế của dân- là 411 tỷ đồng, gấp 8 lần so với dự kiến thì...
-
Bùi Kim Anh Ta được hình thành từ sự đam mê và tội lỗi của người đàn ông và đàn bà Người đã lặng lẽ ra đi Người đã từ từ ra đi Cả hai ngư...
-
Hôm nay Thu đi học chính trị được nghe báo cáo viên đọc bài thơ. Về nhà lên mạng tìm hóa ra bài thơ được bàn luận khá sôi nổi. Đăng lại để c...
-
Vậy là má không cho tôi tắm sông nữa. Má nói, má coi truyền hình, người ta biểu, nước sông bây giờ ô nhiễm lắm, trẻ nít tắm hư mắt. Tôi hỏi ...

0 comments:
Post a Comment