by Xuân Diệu
Ngày thuở ấy, lâu rồi đã chết,
Tháng nǎm qua chôn lấp mộ hoang tàn,
Hoà với đất, mình tôi thôi đã hết,
- Nhưng hương hồn còn luyến ở không gian.
Đi sao được khi mặt trời vẫn nở
Bỏ sao đang những mái ngói yên buồn
Đường rất lặng, với hàng cây hay nhớ,
Xa sao đành mắt đẹp của hoàng hôn!
Tay ân ái như những làn thân thể
Đã ôm đời vào ngực để mơn ru...
Thu biếc tỏ, hè nâu thơm vị quế,
Xuân như đàn, đông cũng quyện đường tơ.
Khi còn sống tôi vẫn hằng tan nát
Mỗi phen đau, lòng vỡ lại tràn rơi;
Tình rải khắp. Huống là khi đã thác.
Sao không tan lưu chuyển giữa vòng đời?
Tôi vẫn có hồn tôi trong gió ấy,
Vì xưa kia ngồi nghỉ dưới trǎng sao
Từng mảnh biếc hồn tôi trǎng đã lấy
Gió đem luôn đi tận tháng nǎm nào
Lòng tôi đã thẩn thơ cùng bãi vắng
Thì muôn sau bãi vắng nhắc lòng tôi
Từ thế kỉ mờ chân trên cát trắng,
Như sóng lên còn gợi ngực bồi hồi.
Cổ tôi đó lúc chim ngàn vọng hát:
Mộng tôi còn khi trời biếc lên sao (1)
Suối thương nhớ thầm qua trong bóng mát,
Trái tim chiều than thở giữa lau cao.
Người thi sĩ đã vào làng mây khói
Không ở đâu và ở khắp mọi nơi
Như tiếng vọng trong sương xa dắng dỏi.
Máu vu vơ thơ giữa trái tim đời
Chiều mai mốt trong tương lai thân mến
Một nàng tơ dạo bước dưới hàng cây,
Hơi gió thở như ngực người yêu đến
Bướm đâu bay xinh cả buổi chiều này...
Gió rên rỉ như lời ai thuở trước;
Trời nhung mơn như lòng ấy xưa yêu,
Không khí thì êm-đêm sương khẽ bước
Xưa tìm ai mơn trớn cũng như chiều...
Tình tự quá, thiêng liêng êm ái quá...
Thơ ở đâu thong thả xuống đường mưa...
Những hoa quí toả hương vương giả...
Mây đa tình như thi sĩ đời xưa...
Môi hé nở, nàng tơ tay vịn lá
Bước xinh xinh đứng lại, mắt dâng đầy ...
Vòng sẽ khép, chiều ôm thân óng ả.
Gió qua người làm động má thơ ngây...
Rằng: "Tiếng ai?- người thơ ở đâu đây?"
Friday, 11 November 2011
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Thân tặng bạn Hồng Thu - Bài thơ viết lại từ cảm xúc rất gần gũi thân thương khi đọc bài viết "Bó mùi già" đăng trên blog Bốn mắ...
-
(Đãi người thâm thuý) DUỆ ANH Thôi đừng trúc mọc bờ ao Để trăng ướt rượt lời chào nguẩy đi Tầ...
-
by Hàn Mặc Tử Mới hay cõi siêu hình cao tột bực, Giữa hư vô xây dựng bởi trăng sao . Xa lắm rồi, xa lắm, hãi dường bao!... Ai tới đó chẳng ...
-
by Nguyễn Bính Viết cho chị cánh thư này, Một đêm lữ thứ, em say rượu cần. Nhớ người cách một mùa xuân, Hình như người đã một lần sang sông...
-
Ba giờ. Căn nhà của họ một tầng, rộng hai trăm năm mươi mét vuông, năm phòng nằm trên con đường gần phi trường, bên cạnh vài chục biệt thực ...
-
Ta thả bước lối hoàng hôn vụt tắt Chiều không anh chiều vội vã bỏ đi Để lại gió mơn man mùa tím ngắt Tóc ai xanh gieo lốm đốm xuân thì Ta ...
-
Những phát ngôn của các chủ thể khác về Vi Thùy Linh: Như chúng tôi đã chỉ ra trong phần tổng quát, những lời này có nhiều sắc điệu, diện m...
-
Bão tan. Bảy giờ sáng tôi lên tàu về phía Nam. Tàu đi qua những miền đất xác xơ, cây cối đỏ hoang tàn. Càng xa thành phố, cuộc sống càng như...
-
“Một đời sống văn nghệ có quá nhiều sự háo danh, ai ai cũng muốn nổi thật nhanh, kiếm tiền thật nhanh, kể cả bằng cách láu cá, bằng mọi g...
-
Thứ sáu qua đi thứ bảy tàn Trong lòng tâm sự lại ngỗn ngang Chủ nhật mưa rơi buồn da diết Nên lòng nỗi nhớ lại sang trang Đường phố hôm nay ...

0 comments:
Post a Comment