Friday, 22 July 2011

Mưa

 Ảnh: Internet
                              Sao mọi người lại buồn
                              Khi nhìn hạt mưa rơi?
                              Còn em, em thấy vui
                              Mỗi khi Trời nổi giận.

                              Trời yêu Đất bất tận
                              Nhưng nào có nói đâu!
                              Chỉ khi nặng buồn sầu
                              Mới cúi đầu rơi lệ...

                              Sao mà Trời khôn thế
                              Góp nhặt những áng mây,
                              Vẩn vơ suốt tháng ngày
                              Giăng đầy như nỗi nhớ.

                              Nếu mà Trời nói nhỏ
                              “Yêu Đất lắm, Đất ơi!”
                              Đất hẳn sẽ mỉm cười
                              “Giỡn hoài thôi, ghét lắm!”

                              Bởi vì khi Trời nắng
                              Đất chẳng nhìn Trời đâu
                              Trời vừa rộng, vừa cao
                              Đất làm sao…với được!

                              Trời hiểu Đất cần nước
                              Nhưng mà ai thèm xin
                              Chỉ lặng im đứng nhìn
                              Rồi vội vàng…chạy trốn…

                              Đất thấy lòng bộn rộn
                              Xòe tay đón mưa rơi
                              Cố giấu một nụ cười
                              Trời…thông minh lắm lắm!
Bích Liên

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean