Wednesday, 13 July 2011

Phụ họa đoạn kết bài thơ tiễn bạn

Trang Thơ đã đăng bài thơ tiễn bạn, bài "Lửa Thiêng" của anh Tuấn Linh, và nhận được nhiều ý kiến nhận xét từ phía bạn đọc. Bài thơ của anh đã gây nguồn cảm hứng sáng tác cho một số nhà thơ "cận tương lai". Anh HDT đã "xuất thần" với 3 cái kết khác nhau. Trang Thơ xin đăng giới thiệu cùng bạn đọc. 

Lửa thiêng
Ngọn lửa hỡi,
         chớ vội bùng lên dữ dội.
Chậm lại chút thôi
          Để bạn ta châm điếu thuốc cuối cùng,
Ly rượu dở dang, một đời bạn chưa uống hết,
              Nhỏ giọt lệ xót thương,
                            Xin bạn,
                                  cạn hết lần này.
Con tuấn mã hý vang thảm thiết,
Vó ngựa chồn chân, dừng trước bến biệt ly.
Thì xin bạn, hãy đừng thêm một lần tư lự,
Gian nan này, ta trả lại về
                       nơi cũ, chốn hồng hoang.
Lửa thiêng
Hãy cháy sáng lên,
        sáng chói lên, hơn như là có thể.
Nhanh đưa bạn ta sang sông,
                              về cõi hư vô.
Ở nơi ấy, sẽ không còn đau đớn,
   Tĩnh lặng mặt hồ, trong vắt hình hài.
   Và tinh khôi, và thơ ngây
                Thấp thoáng lại về trong ánh mắt,
   Như lúc được mẹ sinh ra trên cõi trần ai...
Rồi sẽ tới ngày,
      Trên trời xanh lộng gió
              Vọng tiếng acmonica
                      “Hát mãi khúc quân hành”
Ấy là lúc, đồng thanh chúng tôi cùng cất tiếng:
        “Chào anh, Phạm Nguyễn, chào anh!”
Tuấn Linh.09/07/2011




 Ảnh minh họa
 Kết 1: 

Giờ đã điểm,
           bịn rịn mà chi
                           Phạm Nguyễn ơi đi nhé!
Nhớ đừng quên
              chiếc kèn hamonica
Còn chút nợ đời,
                  chúng tôi xin "gửi lại",
                                đi chuyến tàu sau
Hẹn gặp lại
                cùng hát
                       "khúc quân hành". 


Kết 2: 

Giờ đã điểm,
           bịn rịn mà chi
                           Phạm Nguyễn ơi đi nhé!
Xin đừng quên
              chiếc kèn hamonica
Còn chút nợ đời
                  lại chót ham vui
                             Bọn tôi đành "gửi lại"
Chờ tới lượt mình
                  bình thản "trở về"
                                 trên những chuyến tàu sau....

Kết 3:


Đường xa lắm,
               Phạm Nguyễn ơi xin rảo bước
Lẻ loi một mình
         nặng cây thánh giá trên vai...
Kiếp nạn cuối?
             Kiếp nạn đầu?
                          nào ai biết được
Hẹn gặp lại nhau
                  ta lại hát
                          lại cười...!

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean