Monday, 14 November 2011

Thư cho chị

by Nguyễn Bính


Viết cho chị cánh thư này,
Một đêm lữ thứ, em say rượu cần.
Nhớ người cách một mùa xuân,
Hình như người đã một lần sang sông.

ồ! Say! thương nhớ vô cùng,
Rượu say lệ ướt khǎn hồng chị ơi!
Làm sao giấc ngủ không dài?
Mà đêm không ngắn, mà trời cứ mưa?

Làm sao em sống như thừa?
Cố đem men rượu tẩm vừa lòng đau.
Kể từ hai đứa thôi nhau.
Em thường chẳng có đêm nào không say.

Sao em đơn chiếc thế này?
Sao em lại khóc như ngày chị đi...?
ở đây còn có vui gì!
Vườn dâu xa vắng, lối về chị xa.

Con đường sang xóm Trữ La,
Cách một ngày ngựa với ba ngày đò.
Lúc này em nghĩ mà lo
Cứ thương nhớ mãi mà cho hết đời!
Hôm qua có chuyến đò xuôi,
Toan về Hà Nội lại thôi không về.
Em trồng được một cây lê,
Hẹn bốn nǎm nữa thì về hái hoa.
Nhưng là vườn đất người ta,
Mình là khách trọ một và đêm thôi.
Sáng mai có lẽ em xuôi
Nếu không đãng trí và trời không mưa.

Nhưng mà khǎn gói gió đưa
Lại về Hà Nội, thì chưa muốn về.
Đò thuê, ngày ngựa cũng thuê,
Sang nhìn qua kẻ lỗi thì sang sông.

ồ! Say thương nhớ vô cùng
Rượu hay lệ ướt khǎn hồng chị cho?

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean