Wednesday, 23 November 2011

Chùm thơ của người lính chiến

Quê nhà

                         Tôi đứng lặng thinh nhìn xóm cũ
                         Bên tai vẳng tiếng mẹ hiền ru
                         Chỉ còn gốc khế chòm mai cỗi
                         Vẫn chịu hằn sâu vết đạn thù.

Rạch Giá, sau 30.4.75

*****
Xuân với lính

                         Mai vàng nở rộ đón xuân sang
                         Cờ đỏ tung bay rộn xóm làng
                         Bạc trắng mái đầu người lính chiến
                         Mùa xuân lửa đạn đã sang trang.

Xuân 1977

*****
Có em

                         Em là hoa
                                                  Là lá
                                                                   Là cành
                         Hương thơm ngào ngạt ngập đời anh
                         Nắng gắt mưa buồn có lá xanh
                         Nếu chẳng còn em trời lạnh giá
                         Có em hoa lá mãi liền cành...

*****
Chút kỷ niệm

                         Nhớ mãi không quên một nụ cười
                         Của cô thôn nữ tuổi đôi mươi
                         Ngang vai tóc chấm thơm mùi dứa (*)
                         Chiếc áo bà ba lộng nắng trời...

                         Đồng bằng sông Cửu Long, 1950
(*) lá dứa nấu nước có mùi thơm, thiếu nữ dùng để gội đầu

*****
50 năm trở lại

                         Gặp lại em gái tuổi 70
                         Từng là du kích tuổi đôi mươi
                         Trải bao khói lửa từ thu ấy
                         Mái tóc bạc nay đẹp tuyệt vời

Long Mỹ, Cần Thơ, 2000
Lê Bá Ước
Đôi lời về tác giả

 Đại tá Lê Bá Ước (bên phải) cùng vợ
về thăm chiến trường xưa
"Người lính già Rừng Sác làm thơ" người ta gọi ông như vậy. Ông nguyên là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 10 Đặc công Rừng Sác Anh hùng, nguyên chính ủy Sư đoàn 2 Đặc công trong chiến dịch Hồ Chí Minh, đại tá Lê Bá Ước. Với chiến công lẫy lừng, vóc dáng gầy gầy, gương mặt sạm nắng, người ta tưởng ông chỉ biết đánh giặc và nghiêm nghị lắm. Thật ra ông là một người rất cởi mở, thân tình và dí dỏm. Ông viết văn, làm thơ và đều được giải. Quyển hồi ký "Một thời Rừng Sác" ngoài giải thưởng Văn học Trịnh Hoài Đức năm 2000, còn được đoàn cải lương Đồng Nai dựng thành vở "Dòng sông đỏ"(*) rất thành công. Kịch bản phim "Một thời Rừng Sác" cũng được Hãng phim Giải phóng đầu tư lớn nhất từ trước đến nay. Chuyện về ông thì nhiều lắm, chỉ cần gõ tên ông đã có rất nhiều đường link dẫn đến những câu chuyện về ông. Một gia đình thật đặc biệt với 2 liệt sĩ, 2 bà mẹ VNAH, 9 người con, rồi chuyện ông đi quyên góp tiền, tìm người thi công và bản thân đứng ra trông coi việc xây cất cho đến ngày khánh thành Khu đền tưởng niệm các Chiến sỹ Đặc công nước Rừng Sác và các Liệt sỹ huyện Nhơn Trạch.
Riêng với cá nhân tôi, ông không chỉ là một người anh hùng mà còn là một người bác giàu tình cảm, sống mẫu mực thủy chung, sau trước vẹn toàn. Xin chia sẻ với bạn đọc Trang Thơ một số bài thơ trong tập thơ "Trái tim người lính" gồm 75 bài thơ do ông sáng tác được nhà xuất bản Tổng hợp Đồng Nai phát hành năm 2005.
HT
(*) Vở cải lương Dòng sông đỏ: Tác giả Ngô Hồng Khanh, đạo diễn NSƯT Giang Mạnh Hà, Đoàn Cải lương Đồng Nai biểu diễn 2000. Vở diễn được ghi nhận là một điểm sáng của cải lương trong chiều hướng đưa chất sử thi anh hùng một cách rất hòa nhịp với ngôn ngữ diễn tả của cải lương. (Nguồn chú thích: xaluan.com)

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean