Tuesday, 22 November 2011

Tưởng tượng buồn

by Nguyễn Nhật Ánh


Tôi đợi em từ sáng đến trưa
Đợi từ trời nắng đến trời mưa
Từ khi trái đất chưa thành... đất
Đến lúc trần gian đủ bốn mùạ

Thấy bóng ai qua cũng giật mình
Nhiều người cắc cớ giống y em
Tóc ai cũng ngắn ngang lưng cả
Cứ thể như là em tái sinh

Cứ thể như là em nhớ ra
Hôm nay có hẹn với tôi, và
Khi em sực nhớ thì em đã
Cuống quít bàn chân bước khỏi nhà....

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean