Monday, 12 September 2011

Thơ hoạ


    Hoạ thơ Hoàng Giang  
    
   Đúng là Ông _ Đúng là Tôi,
Có ai không muốn " no xôi chán chè."
    Mặc người nói, mặc người chê,
Đến già ta chẳng " chán chè, no xôi."
    Đấy là Ông _ Đấy là Tôi,
Đoạn trường ngẫm cái Nghiệp Đời thêm đau.
    Gio' sương nhuộm trắng mái đầu,
Tri âm, tri kỷ, còn đâu mấy người.
    Thế là Ông _ Thế là Tôi,
Run run ly rượu kề môi ngậm ngùi...
    Mới hay muôn sự tại trời,
Vậy mà Ông _ Vậy mà Tôi " Vưỡn" cười.
   
     Họa thơ, múa bút chút thôi,

Cũng là Ông _ Để mà tôi có " nhời".

                       09/2011
                       Hồ Như Nguyện

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean