Wednesday, 22 February 2012

Dịch lại bài thơ đã yêu thích một thời

 Ônga Bergôn,
nhà thơ Nga-Xô viết nổi tiếng
16.05.1910 - 13.11.1975
"Thông thường, một bài thơ nước ngoài được đánh giá là hay vì nó đã được chuyển ngữ rất xuất sắc. Người dịch thành công khi phổ biến bài thơ với một sắc thái vừa hay bằng ngôn từ, vừa có sự cảm nhận rất thơ của mình. Ở đây, bài thơ "Mùa lá rụng" cũng là một trường hợp thật đặc biệt. Tôi chưa tìm thấy bản dịch nào hay và công phu hơn bản dịch của Bằng Việt. Tuy rất yêu quý bài thơ của Ônga và bản dịch của Bằng Việt, tôi cũng xin lược dịch lại bài thơ (cố gắng sát nghĩa) để bạn đọc được gần hơn với một Ônga Becgôn, theo cảm nhận của riêng tôi." (Thu Hà)

Ngày 27 tháng 2 năm 2012, lúc 11:38 Thu nhận được lời nhắn của Thu Hà. Bạn viết:
"Bạn xem bài "Mùa lá rụng" mình có chỉnh sửa vài câu và tựa đề. Nếu thấy hợp lý thì bạn sửa lại ở bên TT cho mình nhé. Bài thơ dịch lại ấy mình thích nhất là câu: "Khẽ run trong buốt giá, bên khung cửa sáng đèn" - cái cô đơn của một kẻ tha hương, cộng thêm chút dư vị đắng của...chia ly, nó được kết tủa thành một bài thơ mà chỉ có tài năng của Onga mới diễn tả được. Mình thích thơ của bà lắm!"
Thu xin đăng lại cả bài mời bạn đọc Trang Thơ cho ý kiến.



 Nguồn ảnh: Internet

Lá rơi

Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi! "
Mùa thu, mùa thu Matxcơva
Đàn sếu bay trong chiều sương khói toả,
Khu vườn cũ
Đỏ vàng muôn sắc lá,
Những tấm biển treo dọc trên phố xa
Nhắc những ai đi qua
Đơn lẻ hay sóng đôi:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi!"

Ơi! Trái tim đơn côi
Trên phố phường xa lạ
Khẽ run trong buốt giá,
Bên khung cửa sáng đèn.
Ở đây, tôi còn ai gọi tên,
Tôi cần ai để vui lên, thân thiết?
Vì sao phải da diết:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi?"

Trước đã không cần rồi,
Giờ có gì để mất?
Anh là người thân nhất
Bây giờ bạn cũng không?
Tôi cứ ngẫm trong lòng
Rằng xa anh vĩnh viễn,
Hãy vui lên, vĩnh biệt
Một con người đơn côi!

Thiếu thận trọng ư, hay chỉ trò cười?
Hãy kiên tâm mà vượt qua chờ đợi
Đau đớn quá, dịu dàng tôi đánh đổi
Lời chia tay buồn như mưa rơi...
Cơn mưa đêm ủ ấm lại lòng tôi
Tia chớp nhỏ sáng một thời đã có.
Anh hãy vui lên, hãy làm người hạnh phúc!
Lời chia tay buồn day dứt trong mưa ...
Tôi ra ga vẫn đơn lẻ như xưa,
Tôi từ chối những người tiễn biệt,
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ chẳng muốn nói gì thêm...
Lối nhỏ tràn bóng đêm,
Tấm biển trên lại nhắc
Hỡi những người cô độc:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi!"

(Thu Hà)

Mùa lá rụng 

Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ: "Hãy cẩn trọng, lá rơi!"

"Mùa thu, mùa thu Matxcơva
Đàn sếu bay trong chiều sương khói toả,
Khu vườn cũ đỏ vàng muôn sắc lá,
Những tấm biển treo dọc trên phố xa
Nhắc những người đi qua
Đơn lẻ hay sóng đôi:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi!"
Ơi! Trái tim đơn côi
Trên phố phường xa lạ
Khẽ run trong buốt giá,
Bên khung cửa sáng đèn.
Ở đây, tôi còn ai gọi tên,
Tôi cần ai để vui mừng, thân thiết?
Vì sao phải da diết:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi?"
Trước đã không cần rồi,
Thì còn chi để mất?
Anh là người thân nhất
Bây giờ bạn cũng không?
Tôi cứ ngẫm trong lòng
Rằng xa anh vĩnh viễn,
Hãy vui lên, vĩnh biệt!
Một con người đơn côi.
Thiếu thận trọng ư, hay chỉ trò cười?
Hãy kiên tâm mà vượt qua chờ đợi
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi,
Lời chia tay buồn như mưa rơi...
Cơn mưa đêm ủ ấm lại lòng tôi
Tia chớp nhỏ sáng một thời đã có.
Hãy vui lên, dẫu đường đời đôi ngả
Lời chia tay buồn như mưa rơi...
Tôi ra ga lặng lẽ một mình thôi
Tôi từ chối những người tiễn biệt,
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ chẳng biết nói gì thêm...
Lối nhỏ tràn bóng đêm,
Tấm biển trên lại nhắc
Hỡi những ai cô độc:
"Hãy cẩn trọng, lá rơi!"

(Thu Hà)

*Bài đăng lần đầu ngày 12/1/2012 trên blog cá nhân của người dịch.

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean