Saturday, 31 March 2012

Aliôsa, anh có nhớ...

 Nguồn ảnh: Internet

                Aliôsa, anh có nhớ, những con đường Smolensk,
                Dưới cơn mưa dữ dằn, dai dẳng,
                Những thiếu phụ mệt nhoài vì mưa ngấm,
                Ôm vò sữa trong lòng như ẵm đứa con thơ,

                Cố gạt đi giọt nước mắt tiễn đưa,
                Họ cầu nguyện: - Chúa trời ban cho ta may mắn!
                Rồi tự nguyện coi mình là lá chắn,
                Vì nước Nga kiêu hùng quyết một trận hôm nay.

                Nước mắt nhận thay cho ngày trở lại,
                Tang tóc đau thương khắp thôn xóm,đồng quê
                Đường xa, xa khuất lối về
                Hồn dân tộc, tụ câu thề: Nước Nga,
                Mỗi vùng đất ngoại ô của chúng ta,
                Được bảo vệ bằng vành đai sống,
                Cả thế giới ở bên, và tổ tiên xúc động
                Cùng nguyện cầu cho con cháu đã hy sinh!

                Anh biết chăng, có lẽ, Tổ quốc mình -
                Không chỉ là ngôi nhà hay phố phường nơi ta sống
                Mà chính là những con đường trải rộng,
                Với bao cây thánh giá dựng trên mồ.

                Tôi không biết, anh thế nào, khi thấy
                Khắp làng thôn đầy rẫy nỗi đau thương,
                Mẹ goá, con côi, khóc thảm bên đường
                Khi chinh chiến lần đầu tiên vây bủa.

                Anh có nhớ, Aliôsa, túp lều gần Borisov,
                Cô gái trẻ khóc gào không ngớt,
                Cha mẹ già tóc bạc thẫn thờ than,
                Áo màu tang trắng toát họ mang.

                Nói gì với họ, làm sao an ủi họ?
                Nhưng, những đau khổ cũng cần bộc lộ,
                Anh có nhớ, lời mẹ già khi đó: - Các con yêu,
                Dù đi đâu, mẹ mong đợi con nhiều!

                Mẹ mong con trở về! - đồng cỏ thầm thì.
                Mẹ mong con trở về! - cánh rừng nhắn nhủ
                Anh biết không, Aliôsa, khi trời đêm bao phủ,
                Biết bao lời buồn đó cứ theo tôi.

                Nước Nga yêu dấu cháy rồi
                Đất Nga đôn hậu là nơi anh nằm,
                Làm sao quên những tháng năm,
                Bao đồng chí đã yên nằm nơi đây.

                Tôi cùng anh chiến đấu biết bao ngày.
                Ba lần tin rằng cuộc sống còn nguyên vẹn.
                Tôi tự hào được sinh ra trên đất mẹ,
                Rất đỗi đáng yêu, cay đắng khôn cùng,

                Tôi nguyện được hy sinh anh dũng,
                Vì Mẹ Nga đã trao cho chúng ta sự sống
                Tiễn ta ra chiến trường, tay Mẹ Nga giang rộng
                Ôm ta vào lòng đúng ba bận kiểu Nga.
(Thu Hà dịch nghĩa)
* Bài được đăng lần đầu trên Blog cá nhân của Thu Hà ngày 31/3/2012. Bài được chỉnh sửa ngày 1/4/2012.

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean