Sunday, 9 December 2012

Mây kia đâu chỉ có mềm

Từng đám mây trắng, xốp, bồng bềnh nhẹ trôi trên bầu trời. Những dải mây nhẹ vắt ngang lưng chừng núi như những chiếc khăn san tuyệt đẹp.v.v... Với mọi người, mây là mềm, là nhẹ, là xốp, riêng có một nhà tự động hóa tốt nghiệp tại Liên Xô cũ, một người khoác áo lính từng tham gia chiến trường miền nam hiện vẫn mang trên mình dấu tích của cuộc chiến tranh, một người làm thơ ở tuổi chạng vạng của cuộc đời, lại có một cách nhìn rất khác về mây - "Mây kia đâu chỉ có mềm".  

"...Cái độc đáo của thơ Phạm Ngọc San là đưa người đọc đến cái ảo rồi từ đó lại trở về với cái thực để sống nhân ái và suy ngẫm hơn trong cuộc đời này..." (Nguyễn Hoạt)

Xin giới thiệu thêm một bài thơ nữa của nhà thơ - họa sĩ Phạm Ngọc San. Cảm ơn tác giả đã cho phép giới thiệu trên Trang Thơ bất cứ bài thơ nào của ông mà Thu thích.

MÂY KIA ĐÂU CHỈ CÓ MỀM
 Tặng GNTK 
 Ảnh minh họa: Internet
                             Tôi biết, sương không mờ đục, 
                        Mây kia đâu chỉ là mềm, 
                        Heo may đâu cắt da cắt thịt, 
                        Cao đến trời, tới đỉnh chưa em? 

                        Giọt mưa bay, hoen nét môi mềm. 
                        Trăng đáy giếng trong veo mầu giam hãm.
                        Hạt nắng đọng rêu phong lên xanh xám. 
                        Hoàng hôn về chìm giữa sóng mây trôi. 

                        Lòng tràn đầy, tự nhủ rằng vơi. 
                        Sương giá buốt, tự khoác làm khăn ấm. 
                        Mưa rát mặt tự quất vào sâu thẳm. 
                        Biển bão giông, nuốt muối mặn làm vui. 

                        Biết đỉnh nào cao vút chơi vơi. 
                        Một đời yêu, đỉnh nào đau cô quạnh. 
                        Gió dậy sóng, gió bao giờ yên lặng. 
                        Đỉnh sóng kia đầu bạc đến bồn chồn.
Phạm Ngọc San

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean