Sunday, 23 December 2012

Nhớ về một bài thơ

Hồi còn nhỏ đi học cấp 2, HT hay nghe các anh đọc một bài thơ. Bài thơ vương nỗi buồn của người lính. Không thấy ai nói đến tên tác giả.

"Lính mà em"

Em bỏ tôi là phải lắm rồi 
Lính quèn binh phục lại lôi thôi 
Gia tài gói gọn ba lô cóc 
Nó ở tây về hẳn hơn tôi.

Tôi biết thân tôi lính 5 đồng 
Làm gì có nổi áo nylon 
Làm gì có những chiều thứ bảy 
Đến để tặng em những đóa hoa hồng.

Nó ở tây về có máy khâu 
Ra đường ăn mặc đúng mốt Âu 
Chiều chiều star bay dạt phố 
Ai cũng nhìn theo bảo nó giầu.

Nó hẳn hơn tôi, bởi nó giầu 
Nên em lấy nó có gì đâu 
Cho dù nó hơn em nhiều tuổi 
Em vẫn cứ yêu, vẫn gật đầu. 

Nước ngoài tôi cũng đã từng đi 
Cam bốt, Ai lao có lạ gì 
Nhưng mà em cứ như không biết 
Bởi lẽ tôi về chẳng có chi... 

Em có nhớ không buổi chia tay 
Lời thề hẹn ước vẫn còn đây 
Anh đi, em sẽ chờ anh mãi 
Thế mà giờ đã vội quên ngay.

Ngày xưa hai đứa học chung trường 
Tôi là cậu bé thật dễ thương 
Và em yêu tôi từ dạo ấy 
Mơ ước rồi đây sẽ chung đường.

Em có nhớ chăng buổi ra trường 
Chia tay hai đứa thật vấn vương 
Em vào đại học, tôi đi lính 
Hai đứa hai đường, phương mỗi phương.

Năm xưa hai đứa khắc tên nhau 
Trên cây liễu nhỏ ở bên cầu 
Bao giờ có dịp đi qua đó 
Xóa hộ cho tôi một chữ đầu. 

Rồi đây trên tay bế con ai 
Khi được tin về một chàng trai 
Xưa đã em yêu, giờ ngã xuống 
Tôi biết rằng em sẽ thở dài./.

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean