Friday, 28 December 2012

TIẾNG THỞ CỦA ĐÊM.


Sau tất cả nhọc nhoài của những ngày dài chông chênh mệt mỏi, đêm nay - trong căn phòng này, trong cái khoảnh khắc này - dịu dàng rất đỗi tôi nằm mơ phố trở mình thao thức...Có một cái gì đó khẽ chạm vào, len nhẹ miên man nơi tâm hồn khiến tôi chợt nhận ra mình bình yên lạ...

Phố của đêm rì rào với gió quện trong âm thanh của tiếng lắc rắc mưa ngoài mái hiên cho tôi mơ về một mùa đông ấm áp, một bàn tay nắm chặt lấy bàn tay, đan cài để lấp đầy đi những khoảng trống vô hình cứ mỗi ngày một rộng ra, dài thêm...mênh mang mãi...

Phố của đêm lung linh như những vì sao xa những ngày biển lớn  hòa cùng cái thứ ánh sáng cứ bừng lên diệu huyền trong mỗi căn nhà nơi ngõ nhỏ dễ làm sống dậy những khát khao về một thứ hạnh phúc giản đơn, bình dị nhưng sao quá khó tìm...

Phố của đêm bỗng trở nên dịu nhẹ trong mảnh trăng xanh xuyên những tán cây soi qua từng kẽ lá làm sống dậy những ký ức ngọt ngào, nhắc ai về lời hứa hôm nào vì vô tình hay cố ý đã bị lãng quên...

Phố của đêm còn là cả những cuối tuần nhàn nhã chẳng biết đi đâu, chẳng biết làm gì đành nằm lì ở nhà cuộn tròn trong chăn ấm để mặc hồn mình du dương bay bổng theo những bản nhạc xưa thật là xưa và lại thầm mong về một bóng hình xa vắng...Để chợt nhận ra, thấp thoáng đâu đó giữa những xôn xao cười nói ta vẫn chưa nguôi...

Phố của đêm còn là nơi mang đến cho ta niềm vui, cả những nỗi buồn và đôi khi có cả những giọt nước mắt...; Phố dạy cho ta biết yêu thương, chia sẻ...; Phố nhắc ta hãy biết bao dung và tha thứ; Phố nhắn nhủ ta hãy cứ sống chân thành, sống thật với lòng mình dẫu cuộc đời này vẫn còn đó nhiều lắm những dối gian...: Phố nâng  ta đứng lên sau mỗi lần vấp ngã để biết mình sau tất cả cần phải mạnh mẽ, bản lĩnh, kiên cường hơn  nhiều, hơn nhiều nữa...

Phố của đêm những ngày cuối năm cái lạnh bỗng trở về ào ạt, lại thích được tung tăng một mình ra phố, chạy xe lòng vòng hong gió biển, lắng nghe tiếng ầm ào của sóng  cho rét buốt mặc sức phả vào mặt, chạm vào da thịt, thấm đẫm cả tâm hồn; bỗng thèm đến thế một vòng tay ấm, một cái ôm thật chặt và lại thấy mình tan chảy những yêu thương...

Phố của đêm giữa thân thương của bạn bè bên ly cafe sữa ngồi khuất nơi cuối phòng nhấm nháp vị đắng – ngọt trên môi nhìn ngắm thiên hạ dập dìu đôi lứa và thầm chúc nhân gian cứ mãi rộn ràng cho cuộc đời này vơi bớt những quạnh hiu...

Phố của đêm nơi góc vắng lại nồng nàn hương hoa sữa theo làn gió cuối thu cuối thu nhẹ vương trên tóc rối. Đây gốc nguyệt quế già nở bung những chùm vẫn tinh khôi hoa trắng. Và kia nữa nhành điệp rực vàng như nắng nắng sớm chao lượn mỏng mềm còn rớt dưới chân ai...

Bất chợt, ta ngoái lại nhìn...Ôi! Qua mất rồi ngày tháng cũ hình như đã hư hao...Đêm nay, thêm một đêm ngủ muộn, giữa xao xuyến của lòng, tôi cùng phố trở mình cùng lắng nghe tiếng thở của đêm...


No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean