Friday, 27 July 2012

Mẹ ơi, cho con ở lại

“Con nằm đây, giữa cát bỏng Trường Sa
Bên bờ sóng vỗ
Đã sắp mười năm
Sẽ lại mười năm nữa
… mười năm nữa…
- Tuổi hai mươi sáu con như cánh buồm neo bến đậu
Chờ buổi tốt trời, gióng hướng ra khơi
Mẹ ơi
Mỗi sớm mai lên mẹ trông về phía mặt trời
Coi như mẹ
Vâng, đã thấy con của mẹ
Nước đại dương vốn nồng nàn sẽ thay thế vòng tay của mẹ
Ủ ấp con qua tháng năm dài”

“Mẹ may hơn bao bà mẹ trên đời
Những bà mẹ
Của suốt mấy chục năm tiễn những đứa con ra trận
Những bà mẹ
Ngày quê nhà tan bóng giặc
Không rõ con mình nằm lại ở nơi nao (?)

- Đất nước mình
Hơn bất cứ đất nước nào
Từng ngọn cỏ
Bờ khe
Từng vuông cát nhỏ
Từng ngọn sóng lô xô
Đến từng làn gió
Đâu đâu cũng đất nước nhà
Đâu đâu cũng có những đứa con rời mái nhà mẹ ra đi
Và nằm lại.
- Mẹ may hơn bao bà mẹ trên đất nước mình
Đêm đêm mắt ngóng, tai nghe “nhắn tìm đồng đội
”Đêm đêm ... buông tiếng thở dài
Chờ đợi
Mẹ ơi
Các mẹ ơi
- Cho con ở lại,
Chúng con xin ở lại”



Gia đình bên chồng Thu có người anh trai hy sinh vì nước khi còn rất trẻ. Anh nhập ngũ năm 1965 khi mới 22 tuổi. Ngần ấy năm gia đình không nhận được tin tức. Năm 1975, sau khi giải phóng, gia đình nhận được giấy báo tử. Tờ giấy ghi anh hy sinh ngày 13/2/1966 tại mặt trận phía nam, đơn vị KT. Thông tin quá ngắn ngủi, dù đã đi tìm cho đến giờ gia đình vẫn không biết anh nằm ở đâu. Đọc bài thơ, Thu rất xúc động. Cầu mong hương linh của Anh, đâu đó trong lòng đất mẹ giữa những đồng đội, cùng hương linh của tất cả những người lính trên khắp đất nước được thanh thản và siêu thoát.

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean