Thursday, 17 May 2012

Hoài niệm Bằng lăng

Hà Nội đang vào mùa hoa Bằng lăng nở. Rất nhiều người yêu Bằng lăng và cũng không ít những kỷ niệm xưa cũ tràn về mỗi khi Bằng lăng nở tím những góc phố thân quen, tôi cũng vậy.
Không biết nên chuyển tải những cảm xúc của mình thế nào khi gặp những cánh hoa tím rớt đầy hè phố, bèn mạo muội viết vài dòng để bày tỏ nỗi lòng, lời thơ không kịp trau chuốt, lại được các bạn động viên những lời quý báu, thật cảm động, bởi vậy xin chuyển về đây như một món quà tặng các bạn yêu thơ với tất cả lòng quý mến! Và bởi có đôi chỗ ý thơ dành cho kỷ niệm riêng của người viết nên hết sức mong các bạn thông cảm.

 ***
Những con đường, một sớm mai, đổi sắc.
Trưa - nắng hè, gặp nỗi nhớ không tên
Xuân qua rồi, để hạ thắm phố thân quen.
Sao hôm nay anh ngỡ ngàng đến thế!

Bằng lăng tím, biếc cả trời mây trắng.
Bâng khuâng lòng, nhón lấy cánh hoa rơi!
Để vu vơ, thương tiếc mãi tình đời.
Hương sắc thế, một thời, rồi tàn úa!

Bằng lăng ơi! Em cánh mềm như lụa
Dâng cho đời hết cả những yêu thương.
Trọn ân tình, da diết mối tơ vương
Trong sắc tím, để chiều đi hoài không hết.

Có những tình yêu theo cuộc đời mải miết.
Thương, nhớ vu vơ hình bóng đã tàn phai
Níu kéo chi em! hương sắc ấy, đêm dài
Sẽ xua hết dáng hoa miền kỷ niệm.

Trong sâu thẳm lòng anh sẽ không còn lưu luyến
Những ảo vọng ngày nào, chua chát lẫn đắng cay
Hoa đua sắc, tô thắm những sớm mai
Anh lại ngỡ ngàng gặp dáng quen bừng nở.


Mùa Bằng lăng Hà Nội 2012

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean