Monday, 6 August 2012

Bài hát màu xanh lá cây rách

                                                             Tặng trần tiến dũng
 
cuối cùng, sau những giờ có vẻ như vô tận, xe lửa đến điểm dừng
dọc theo đường ray màu xanh lá cây ẩm ướt, cuộc diễu hành chậm chạp của những toa tàu thận trọng cày quá khứ
ở ngã ba, màu sắc và tiếng ồn bị bóp nghẹt bởi cơn gió ướt nặng
khói qua những thân cây, ánh sáng chiều hôm trong gương chiếu hậu nhuộm màu đỏ thẫm
tôi mơ về đêm đó, tấm chăn dày xám xịt giấu những gì vượt ra ngoài nỗi lo âu
thời gian chỉ là một bức ảnh hoen ố về cái chết sớm của kẻ trốn chạy
ngày hôm qua được chôn cất vĩnh viễn trong một cú đánh chết người
lịch sử bị đẩy đến giới hạn, biến mất, tan chảy vào mờ trắng trong ngăn kéo rã đông không kịp thở
tôi mơ về đêm đó, bóng tối từ từ di chuyển qua những cái tên
thật không may bạn là một cú pháp, một cấu trúc đảo ngược, một từ bị bẻ cong đến nghẹt thở
bạn bị xích vào nó như người nông dân bên đống đổ nát và một cái xẻng để đào
nơi cái ác vẫn tồn tại như chưa hề tồn tại trên trang nhất của những tờ báo bị đánh cắp
tôi mơ về đêm đó, không khí trong lốp xe chất đống của áp bức, tiếng la hét nổ ra từng mảnh
cơn mưa rửa sạch tất cả, bia mộ của cảm xúc và nỗi sợ hãi tê cứng vì giá buốt
tôi mơ về đêm đó, những con chim tập mở cánh và bay, những con dế ngáy và thổi bong bóng
những con bò trong tuyệt vọng tự do
đi thơ thẩn vào thập kỷ

No comments:

Post a Comment

Girls Generation - Korean